Thời thanh niên và cho đến mãi cuối đời, Bác luôn đặt ra cho mình nhiệm vụ học tập. Lê-nin nói: “Học, học nữa, học mãi”. Bác Hồ cụ thể hơn: “Học ở trường, học trong sách vở, học lẫn nhau và học ở nhân dân, không học nhân dân là một thiếu sót lớn”. Đó là lời tự răn của Bác, là điều Bác đã thực hiện tốt trong suốt cuộc đời của mình. Bác cũng mang kinh nghiệm ấy mà kêu gọi tuổi trẻ phải học tập.
Trong lễ khai giảng của trường Đại học Nhân dân Việt Nam, Bác nhấn mạnh: “Trước hết, chúng ta phải hiểu rõ học thế nào? Học cái gì? Học để làm gì?”
Trước đó, khi nói chuyện với học sinh cá trường trung học Nguyễn Trãi, Chu Văn An và Trưng Vương của thành phố Hà Nội, Bác cũng đặt vấn đề và giải quyết rõ vấn đề này: “Học để phụng sự ai? Để phụng sự Tổ quốc, phụng sự nhân dân, làm cho dân giàu, nước mạnh, tức là để làm tròn nhiệm vụ người chủ nước nhà”.
Học tập để trở thành người tài giỏi, lại phải rèn luyện để trở thành người có đức, đấy mới là con người mà Tổ quốc cần.
Bác dạy: “… Thanh niên phải có đức, có tài. Có tài mà không có đức, ví như một anh làm kinh tế tài chính rất giỏi nhưng lại đi đến thụt két thì chẳng những không làm được gì có ích lợi cho xã họi mà còn có hại cho xã hội nữa. Nếu có đức mà không có tài ví như ông bụt không làm hại gì nhưng cũng không lợi gì cho loài người.”
Bài học kinh nghiệm:
Qua câu chuyện: “Lời dạy của Bác” chúng ta rút ra được bài học sâu sắc: tuổi nhỏ phải chăm học, chăm làm, trau dồi đạo đức để trở thành người có tài có đức phụng sự cho tổ quốc, phụng sự cho nhân dân, làm cho dân giàu nước mạnh, sống xứng đáng với thế hệ vinh quang: “Thế hệ Hồ Chí Minh sống mãi với đất nước”.